Rose Cao: Nghệ sĩ cắm hoa, Nhà giáo dục & Tác giả sách

Từ sự vỡ mộng của doanh nghiệp đến sự tự do sáng tạo

Tôi sinh ngày 3 tháng 12 năm 1986 tại thành phố Thanh Hóa, Việt Nam. Khởi đầu của tôi không mấy may mắn. Mẹ tôi - mù chữ và đi làm từ năm 13 tuổi - là hiện thân của nghị lực, trong khi cha tôi vật lộn với nghiện ngập và tù tội. Những bài học của họ đã trở thành kim chỉ nam cho tôi: "Cái gì nhặt được thì bỏ xuống" (câu thần chú của ông) và "Chỉ dựa vào chính mình" (tín điều sinh tồn của mẹ).

Ở quê tôi, những cô gái như chị tôi thường lấy chồng trước 18 tuổi. Học hành là lối thoát duy nhất của tôi. Năm 17 tuổi, tôi rời Việt Nam sang Singapore du học, quyết tâm viết lại câu chuyện của mình. Mẹ tôi đã bán căn nhà nghỉ cuối tuần để có tiền cho tôi đi học, nhưng tôi vẫn phải tự kiếm tiền trang trải hàng tháng. Tôi đã làm nhiều công việc khác nhau để kiếm sống, chẳng hạn như phục vụ bàn tại quán mì Ajisen Ramen ở tầng hầm trung tâm thương mại trong 1,5 năm, đồng thời làm phiên dịch viên cho bệnh viện địa phương và trường đại học. Những công việc này đã giúp tôi có thêm tiền tiết kiệm cho việc học lên cao sau này.

Chiếc lồng danh vọng: Thành Công Không Có Tâm Hồn

Trong nhiều năm, tôi đã leo lên nấc thang sự nghiệp, trở thành Chuyên viên Lập kế hoạch chiến lược cung ứng cho một công ty kỹ thuật khổng lồ nằm trong danh sách Fortune 50 Engineering - Schlumberger. Tôi đã gánh vác khối lượng công việc của 3-4 đồng nghiệp bị giảm biên chế, được thăng chức và chứng kiến những cựu đồng nghiệp với hơn 20 năm phục vụ nhận được đồng hồ Rolex—chỉ để rồi bị sa thải vài tháng sau đó.

"Giấc mơ" có vẻ trống rỗng trong khi điều kiện làm việc lại tốt.

Những ô phòng có máy lạnh che giấu sự đói khát sáng tạo

Sự phấn khích của TGIF tan biến vào đêm Chủ Nhật

Một hệ thống mà lòng trung thành không đảm bảo sự ổn định lâu dài.

Tôi cảm thấy lạ lẫm, áp lực và không thấy tự hào về bản thân mình.

Sự Thức Tỉnh: Hoa là Tự Do

Năm 2014, tôi đăng ký khóa học thiết kế hoa chuyên nghiệp tại một trong những trường hàng đầu châu Á - Trường Thiết kế Hoa Nobleman ở Singapore. Lớp học thiết kế hoa ban đầu chỉ là một sở thích. Nhưng khi tay tôi chạm vào những cánh hoa ấy, một điều gì đó nguyên sơ đã thức tỉnh. Lần đầu tiên kể từ khi còn nhỏ, tôi cảm thấy... tự do. Hai năm sau, tôi đã làm nên lịch sử khi trở thành nghệ sĩ hoaViệt Nam đầu tiên giành cúp Bạc tại Triển lãm hoa Singapore năm 2016 — một bước ngoặt mà đam mê đã vượt lên trên tính thực tế. Lần đầu tiên, tôi thấy mình giỏi một việc gì đó và yêu thích nó.

Tôi rời đi!

Sau 2 năm chuẩn bị, tôi quyết định từ bỏ sự nghiệp thăng tiến trong công ty và thẻ thường trú nhân Singapore. Lựa chọn này thật đáng sợ nhưng rõ ràng. Tôi từ bỏ thẻ thường trú nhân Singapore, tạm biệt công việc mang về sáu con số, và lên máy bay trở về Việt Nam với hai chiếc vali và một giấc mơ. Sau đó, tôi thành lập Rose Cao Floral Design (2017) tại Việt Nam. Từ việc tổ chức hàng trăm hội thảo và sự kiện đến việc đầu tư thời gian vào việc xây dựng các khóa học trực tuyến, mỗi bước đi đều là một cuộc nổi loạn chống lại con đường "an toàn". Đó là con đường bền vững để gia đình tôi di cư sang châu Âu (2019). Tự do đến khi bạn có thể làm việc ở bất cứ đâu bạn muốn.

Phá vỡ rào cản thông qua sự hợp tác

Khi đại dịch COVID bùng phát, chúng tôi đã thay đổi hoàn toàn - hợp tác với Master Florist (Hà Lan) để tạo ra các buổi biểu diễn trực tuyến. Những buổi gặp gỡ qua Zoom đầy thử thách ấy bất ngờ kết nối chúng tôi với cộng đồng toàn cầu. Rồi tháng 5 năm 2023 đến. Bước vào Triển lãm Hoa Chelsea với tư cách là cá nhân triển lãm đầu tiên từ Việt Nam, nhìn thấy tác phẩm "Light Dance" của mình được trừng bày tại triển lãm truyền thống làm vườn lâu đời của Hoàng Gia Anh Quốc... khoảnh khắc ấy như được cứu rỗi. Cộng đồng của tôi đã gây quỹ cho chuyến đi của tôi - bằng chứng cho thấy sự hợp tác chiến thắng cạnh tranh.

Vượt xa thiết kế

Tôi đã hợp tác với các nền tảng học tập trực tuyến lớn kể từ năm 2017, sau đó ra mắt nền tảng dạy cắm hoa trực tuyến của riêng mình vào năm 2021.

Dẫn chương trình Podcast Rose Cao, phỏng vấn các nghệ sĩ và chia sẻ những kiến thức quý báu.

Được cố vấn cho Give It Back – Lead the Change Asia và ủng hộ nghệ thuật cắm hoa thân thiện với môi trường.

Tại sao tôi muốn chia sẻ câu chuyện của mình?

Tôi thường được hỏi làm sao tôi "may mắn đến vậy". Sự thật ư? May mắn vẫn đến mỗi ngày, ngay cả khi mọi thứ dường như đều bế tắc. Bố mẹ tôi - một người nghiện đã cai nghiện và một người mẹ mù chữ, nhưng có sao đâu - họ đã dạy tôi phải nuôi dưỡng ánh sáng, chứ không phải bóng tối. Đó là lý do tại sao tôi không chấp nhận câu nói "gần mực thì đen" của người Việt; quá khứ không quyết định tương lai.

Hôm nay, tôi là một công dân Việt Nam đang sống tại Serbia, một người vợ, một người mẹ của hai đứa con, và một người phụ nữ đã viết lại số phận của mình. Sứ mệnh của tôi ư? Là giúp đỡ người khác tìm được công việc mang lại cảm giác yêu thương—bởi vì khi bạn làm được điều đó, bạn sẽ không bao giờ mơ đến chuyện nghỉ hưu nữa.

Hôm nay ở tuổi 38, tôi đã học được:

An toàn không phải là quỹ hưu trí - đó là kỹ năng di động

Tự do không phải là giải trí - đó là thứ gì đó nằm giữa các giá trị và lao động của bạn

Di sản không phải là chiến lợi phẩm - mà là những người bạn trao đi giá trị. Đó là kết quả của công việc bạn yêu thích.

Vì vậy, khi những người yêu cắm hoa muốn xin lời khuyên, tôi sẽ nói với họ:
"Tìm kiếm điều gì làm cho đôi tay bạn trở nên sống động"